Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Đặc biệt Xin cho con tự đi trên đôi chân mình.

Xin má thứ lỗi cho con, xin má hãy để con được đi theo con đường mà mình ước mơ

Xin cho con tự đi trên đôi chân mình

Các bạn học tuần tự rời xa con vì con không phù hợp với họ, với con họ cũng chẳng hợp lắm vì mỗi khi gặp nhau các bạn dành rất ít ngày giờ đàm luận chuyện học hành mà toàn nói đến chuyện đang xảy ra chung quanh; rồi chuyện đi ăn chỗ này, đi chơi chỗ kia. Nhiều hôm con nuốm vào giảng đường, cụ tụ họp nghe lời giảng của thầy cô nhưng tai con cứ ù ù, đầu thì tê buốt.

Nhưng nếu không thì con sẽ ra sao? Má ơi giờ này con cần lắm sự cảm thông, sự sẻ chia từ má, cần bờ vai của má để tựa vào. Cũng chính vì những thứ đó mà con như một con mọt sách, như một bà cô già giữa đám bạn trẻ trung, sôi động.

Mong rằng những trải lòng này má sẽ đọc, sẽ hiểu và ưng ý cho con. Mỗi lần nghỉ hè về quê, má “tha” con đi hết nơi này đến nơi khác để khoe thành tích, mọi người chung quanh không tiếc lời khen má – khen má chứ không phải là con, vì đã định hướng mai sau đúng đắn cho con cái.

Trước cửa phòng thi: mỗi cá nhân chủ nghĩa có quyền tự chọn con đường vào đời (ảnh chỉ mang tính minh họa, không liên quan đến nhân vật trong bài viết. Đã có những ngày con trốn học đi lang thang kiếm ai đó tâm sự, nhưng tìm hoài chẳng ai là bạn bè để san sớt. Con rất lấy làm hổ hang khi được hỏi về những điều đơn giản, những diễn biến thời sự gần đây của xã hội, của đất nước, của thế giới… Hóa ra con chẳng biết gì hết ngoài những kiến thức chuyên ngành! Khi con ra về, người ta nói với con rằng: “Hãy sống cho đúng tuổi của mình”.

Những thứ đó sẽ giúp ích cho việc học lẫn việc làm”. Một hôm con đại tiện đường như người mộng du, vô tình thấy một trung tâm tư vấn và con bước vào. Hôm nhận được giấy báo trúng tuyển, má đã ôm con vừa khóc vừa lặp đi lặp lại câu nói “Má cám ơn con, con đúng là con ngoan của má”.

Con ghét giờ lên lớp, chỉ cần bước chân đến cổng trường là thấy như sắp bước vào nhà tù riêng dành cho mình. Con của má, Nguyễn Lê Ý Hảo (tên đã được đổi) - Cuộc đời lớn hơn mọi kỳ thi. Con biết mình đã đến giới hạn cuối cùng, nếu nuốm thêm nữa con sẽ bứt. Ảnh: Thiên Thư Nhớ ngày nào con đã phải gạt nước mắt bỏ đi ước mong từ tấm bé là được đi theo con đường của má, đứng trên bục giảng truyền đạt kiến thức cho đàn em.

Bạn học đã vậy, nhóm bạn làm event cũng không khác. Chưa có khi nào con được nói chuyện một cách thoải mái, gần gũi đến như vậy trong suốt gần bốn tiếng đồng hồ.

Để má con hiểu nhau hơn, để giảm áp lực tâm lý giúp con có thể bước tiếp trên con đường đang đi.

Hai năm trôi qua, chuyện học hành của con đã làm má ưng ý, cả việc làm thêm trong nhóm event mà con dự, niềm hãnh diện hiện rõ lên khuân mặt của má khi gặp bạn bè, thầy cô giáo và cả “nhóm đồng nghiệp” của con. Nhưng rồi con lại thấy mình cũng chẳng hòa hợp vì họ sống theo khẩu hiệu “làm ra làm, chơi ra chơi”, mà chơi thì như má dạy: tuổi xanh nên toàn tâm toàn ý đầu tư vào việc học! Thưa má, giờ con thấy mình lạc lõng giữa bạn bè, thấy cuộc sống mình sao như một cái máy.

Khi con nhập nhóm này con thấy mình rất may mắn vì toàn người giỏi, những dự án mà tụi con làm đều được khen ngợi, tiền kiếm được cũng không ít. Thấy má rạng ngời hạnh phúc, con cũng thấy an ủi vì cầm cố của mình không vô ích. Là sao? “Là học ra học, chơi ra chơi – tất nhiên là chơi phải theo con đường đúng đắn – và dự công tác xã hội.

Người ta cũng khuyên nên nói hết với má những gì con đã nói với họ ngày hôm đó. Thưa má, trong những ngày trốn học lang thang con đã suy nghĩ rất nhiều: nói với người ta thì dễ nhưng với má có được như vậy không? Bởi vơ hoài bão của má, sự hãnh diện của gia đình đều đặt vào một mình con, giờ nói hết sự thật thì má sẽ thế nào? Con lo lắm.