Trẻ thơ vốn hồn nhiên, chúng không biết quan hoài đến những tư lự người lớn
Đất nước hơn 20 triệu người tới lớp, có gia đình nào không con cháu, anh em còn đang tuổi đến trường? Chưa kể xu hướng đào tạo và đào tạo lại khiến giáo dục sôi động hơn, tuổi đi học dài hơn. Chỉ tiêu tuyển quá đà cũng không ai bị xử lý, tầm nhìn nhau cười xòa vì đâu chả thế, “đương nhiệm là nồi cơm trường ĐH”, chất lượng tính sau, uy tín là chuyện lâu dài, xây dựng đội ngũ quan yếu thật nhưng cứ cơ chế lần lượt nhi tiến, tư duy nhiệm kì chi phối thì bao lăm đích giải quyết sao cho xuể.
Con cái học giỏi là niềm tự hào của mỗi gia đình, mỗi dòng tộc, là hy vọng của cả tầng lớp về một mai sau tốt lành hơn từ trái ngọt bữa nay gieo hạt.
Giáo dục của ta hô hào “học đi đôi với hành”, nhưng trường lớp bao giờ mới đủ máy móc con người cũng như bao điều kiện khác như đề nghị tác nghiệp? Nhiều trường ĐH tính chuyện kết liên đào tạo với sử dụng, lấy cơ sở vật chất bên ngoài để lấp đầy khoảng trống thực tại nhà trường.
Sơn hà không có niềm tin sẽ chẳng thể bước dài hơn. Nghĩ suy cho thật chín chắn, tập dượt cho thật nhuần nhuyễn rồi mới đến lúc mang năng lực, kĩ năng ấy ra thực hiện. Khi những nhà quản lý giáo dục biết lắng nghe, biết dứt ra khỏi con tàu quán tính mấy chục năm để tính chuyện lâu dài cho giáo dục bứt phá; khi các trường biết bớt nhiệt nồi cơm tại chức vì thương hiệu và thanh danh của mình; khi mỗi thầy cô bước lên bục giảng luôn tinh thần phải gieo vào tâm não người đi học những điều thật ý nghĩa… Chỉ khi ấy, niềm hạnh phúc ngày khai học mới thật trọn, niềm tin vào ngày mai Đất nước và nền giáo dục mới có cơ sở thật vững chắc… TS Đỗ Chí Nghĩa.
Cơm áo, gạo tiền là chuyện của mỗi gia đình, khoảng cách giàu nghèo khiến nhiều bậc bác mẹ lo sốt vó cũng không thể cản trở niềm vui của những đứa trẻ thơ ngây tương lai bắt đầu tới lớp.
Ấy là lối giáo dục đỉnh cao, người đã lên tới chót đỉnh vững chắc là người tài. Ảnh: Chi Mai Một cậu học trò gia cảnh không thể nghèo hơn, bố sống trong ống cống sinh mưu sinh bằng nghề sửa xe đạp nuôi bốn người con ăn học mà đỗ thủ khoa một trường ĐH lớn.
Các em trong lễ khai giảng. Chỉ hy vọng những ước mong ấy sẽ ngày càng có thêm nền móng thực tiễn, giáo dục gắn với đời sống, vì đời sống, để giao lưu, hội nhập không quá hụt hơi, để cả tỉ đô la không ào ào chảy ra bên ngoài qua con đường du học. Giáo dục như một đoàn tàu nặng nề, đầu máy đã cũ kĩ cần đại tu nhưng khi sờ soạng còn đang trên tàu thì ai sẽ là người dám dừng lịch trình đầy quán tính ấy lại để quyết tâm thay đổi? Khi người cầm lái nền giáo dục cũng đang bận bịu với những việc mùa vụ như đua, chỉ tiêu tuyển sinh, chuẩn hóa trường lớp, kiền, khi guồng quay cả người lớn lẫn trẻ mỏ ai nấy hốt nhiên đều nặng nhọc với hàng loạt quy định, với khối lượng kiến thức càng giảm tải càng ùn ứ, tắc nghẽn, thì giáo dục sẽ phải bắt đầu từ đâu để tháo gỡ vòng kim cô cơ chế không biết tự bao giờ đã tự nguyện gắn trên đầu? Chưa kể những “quả đấm thép” của giáo dục, các ĐH vùng, ĐH nhà nước, ĐH trung tâm với bao ưu tiên, ưu đãi đã làm được gì trong nâng cao chất lượng nền nhân lực, đã tạo được vị thế thương hiệu gì trong thứ bậc đào tạo ĐH trong khu vực và thế giới như những đề án thành lập đầy hào sảng ban đầu? Giáo dục theo ý kiến của Khổng Tử giản dị là “tư- tập - hành”.
Một cô bé bệnh tật, leo lét như ngọn đèn trước gió, gia đạo khó khăn vẫn quyết tâm đến trường… Sự học như một khát vọng, một ám ảnh với mỗi con người muốn vươn lên làm chủ cuộc sống của mình.
Trường kĩ thuật dệt, kĩ thuật mỏ, trường công đoàn cũng quyết mở kế toán, tài chính, ngân hàng thời thượng chả khác gì anh bán bún làm thêm tủ kính bánh dẻo, bánh nướng đón mùa trung thu đang rộn rịch. Thế nhưng, có doanh nghiệp nào dám giao máy móc tiền tỉ cho những sinh viên lớ ngớ chưa thạo thao tác sơ đẳng? Có bệnh viện nào dám giao bệnh nhân đang cận kề chết sống cho những y sinh thực tập còn chưa thạo cầm dao mổ? Đấy là chưa kể, giáo dục bữa nay lẫn lộn giữa dạy nghề với nâng cao kiến thức, trường nghề nô nức lên ĐH, ĐH phấn chấn mở đa ngành.