Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Hành trang phát triển có gì? vui vui.

Toàn nhè vào người thu nhập thấp mà “đánh”

Hành trang phát triển có gì?

Thảng hoặc có đám cưới, đám giỗ, đám nhậu cũng ôm bụng lăn ra, miệng nôn trôn tháo thì ngộ độc có tính… tầng lớp cao hơn, nhưng chung quy vẫn là ăn bẩn.

Chỉ còn 7 năm nữa Việt Nam sẽ là một nước công nghiệp hóa. Ảnh: NLĐ Đón đọc ấn phẩm lao động & đời sống số 16 Cũng như người dân cày phun thuốc bảo vệ thực vật vào rau quả, hoặc người bán hàng tẩm ướp chất bảo quản vào thực phẩm, thịt nọ biến thành thịt kia… cũng nhiều người chưa tới tầm như vậy.

Thậm chí có người không muốn ăn ngon, để dành tiền cho một tỉ thứ uổng trong cuộc sống hằng ngày. Bác dân cày, anh Hai Lúa ra tỉnh làm “công nghiệp hóa” hay ở nhà làm “cơ giới hóa” mà không qua đào tạo thì (nói vô phép) khác gì phát súng cho trẻ con bắn vong mạng. Rồi mọi chuyện vẫn tiếp diễn như hôm qua, hôm kia và xưa nay vẫn thế. Ngay trong các văn bản, những vấn đề vừa nêu trên cũng chỉ gồm những từ “đảm bảo”, “phải thế này, phải thế nọ”.

Cũng không thể hô to: “Hãy là người tiêu dùng thông minh” là xong trách nhiệm người cầm cân nảy mực.

Từ nay đến lúc đó ai là người đi “khắp chợ cùng quê” nhắc nhở đừng thái vụn săm xe trộn vào để ép dầu thực vật cho máy chạy ngon? Ai là người đến từng nhà dân cày, người buôn thúng bán mẹt để nhắc nhở, chỉ dẫn, thậm chí răn đe bà con không được làm ẩu, sử dụng chất bảo quản, thuốc bảo vệ thực vật vô tội vạ? Chúng ta đang quá thiếu một chính sách giáo dục cụ thể, trực tiếp để mọi người dân phải làm “công nghiệp hóa”, sử dụng các thành quả khoa học của nhân loại vào Việt Nam thế nào cho đúng.

Chuyện ngộ độc thực phẩm cốt rơi vào người cần lao ăn bữa cơm công nghiệp. Nếu không có biện pháp hữu hiệu, triệt để, vơ sẽ là chiếc đèn cù (đèn kéo quân) cứ đuổi nhau vòng tròn mà chẳng đi đến đâu. Hàng ngàn lít dầu lạc sau khi ép đã bị đóng cặn, chẳng thể dùng do bị trộn săm xe. Cứ như một đạo luật không có nghị định hướng dẫn và chế tài xử phạt cụ thể. Khoan hãy nói động cơ, trước nhất những chuyện hằng ngày dư luận lên án khá gay gắt đều là sự thực, nhưng là sự thực nhìn theo kiểu chụp ảnh phát nhanh.

000 đồng, ai cũng bảo đói, thiếu chất, nhưng giới chủ vẫn “bình chân như vại” vì mức ăn này đã có trong thỏa thuận làm việc của người lao động. Một người nói, trăm người hòa theo, các nhà nọ nhà kia lên diễn đàn phân tích khoa học, tác hại của “ăn bẩn”.

Cái khó bó cái khôn là như vậy. Bữa ăn công nghiệp chỉ từ 7. Nói cách khác, chúng ta không “vũ trang” cho người dân các tri thức về vệ sinh an toàn thực phẩm, hay chỉ có văn bản chung chung mà thiếu người chỉ dẫn, cầm tay chỉ việc, thì cũng như mua cái máy nổ và 4 bánh xe cũ về lắp ráp vào thành xe công nông chạy văng mạng, gây ô nhiễm, tai nạn mà thôi.

Cuối cùng thì chức năng vào cuộc, cùng lắm thì bắt giữ, hủy, phạt. 000 – 12.