Bởi Thảo từng tâm can với bạn bè nếu phát hiện Thịnh nghiện, Thảo sẽ cùng nghiện với anh ta để cùng anh ta… cai nghiện

Vào cuộc xét xử, hành vi phạm tội của Nguyễn Duy Thịnh đã rõ ràng, nhưng thật bất thần, chẳng như lời khai khi bị bắt giam và trong quá trình điều tra, trước vành móng ngựa, Thịnh không dìm hành vi cố ý giết người mà nạn nhân ở đây là vợ của gã: "Bị cáo thương vợ, bị cáo chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ làm hại vợ.
Những thông tin này, Cơ quan điều tra dựa trên lời khai của Nguyễn Duy Thịnh về ngọn nguồn dẫn đến hành động phạm tội của gã. Trước khi đến với Thịnh, Thảo từng dở dang một lần đò với người chồng trước tên Hùng, người gốc Huế.
Nhưng hỡi ơi, dù vượt qua biết bao thác ghềnh để đến với nhau, tình ái dù được đơm hoa kết trái bằng sự chúc phúc của 2 bên gia đình nhưng khi về sống chung với nhau cả hai phát sinh rạn vỡ, mà Thịnh chẳng đủ bản lĩnh để chiến thắng chính mình, để cùng người mình yêu đi đến bến bờ của hạnh phúc. Không dừng lại ở lời tự ôm đồm ấy, Thịnh còn kể rằng mấy ngày trước khi vụ việc đau lòng xảy ra, gã cùng vợ có mấy lần cùng phê ma túy.
Hơn 3 năm gửi thế cuộc trai trẻ trong trại cai nghiện, tháng 5/2008, Thịnh ra trại trong sự kỳ vọng của người thân, rằng thế cuộc con em mình từ đây sẽ sang trang với nghề tài xế. Ái tình được đơm hoa bằng lễ cưới, ai biết chuyện cũng mừng cho gã và hết dạ cảm phục sự anh dũng của cô gái khi đã chẳng ngại quá vãng hoen bụi mờ và căn bệnh thế kỷ của người bạn đời mà cô quyết định sống đến… răng long đầu bạc.
2. Từ năm 1997 đến 2000, trong quá trình làm công nhân Khu chế xuất Linh Trung (quận Thủ Đức), do bị bạn bè xấu rủ rê, Thịnh bập vào ma túy.
Như Thảo, học xong lớp 12, vì hoàn cảnh gia đình, Thịnh lao vào công cuộc mưu sinh. Theo đó, ngày 22/12/2011, cũng vì nghĩ Thảo còn qua lại với người xưa nên giữa hai vợ chồng Thịnh - Thảo cãi nhau: "Thịnh dùng dao cắt nát tấm hình đám cưới, chị Thảo không nói gì và đòi dọn đồ đi Đồng Nai… Đến khoảng 11h ngày 25/12/2011, khi thấy chị Thảo đang ngồi xếp áo xống tại tầng 3 để chuẩn bị bỏ đi, Thịnh tức giận nên nảy ý định dùng xăng đốt chết chị".
Mỗi lần Thịnh gây sự, chị Thảo lại thuê xe taxi đến trọng tâm Cai nghiện Sông Thao gặp anh D. Buồn làm sao khi một người bản lĩnh như Thảo sau hôn nhân không những không cứu vớt được người chồng có quá khứ "nghiện thâm căn cố đế" mà còn bị chính anh ta dẫn dụ vào làn khói tử thần. Thảo - Hùng hôn phối với nhau năm 2004, nhưng chưa đầy 4 năm chung sống, năm 2007 cả hai chia tay.
Những cuộc chuyện trò qua điện thoại đến nóng máy cứ thế kéo Thịnh - Thảo gần lại với nhau. Nhiều người đồ rằng Thịnh khai vợ nghiện ma túy, cố tình nhấn vào chuyện nghiện ma túy để đổ vấy một phần duyên cớ là do người vợ nghiện ngập của mình.
Chối bay chối biến những lời khai và những tình tiết bất lợi cho mình, sớm muộn Nguyễn Duy Thịnh đều cho rằng cái chết của vợ là do tai nạn.
Nhờ có thời kì dài làm thuê tác cai nghiện nên Thảo biết cách phòng tránh, nó đã từng tâm tư không sợ người mắc bệnh HIV/AIDS, chỉ sợ người không đủ bản lĩnh để vượt qua chông gai".
Hồ sơ bản án chỉ ghi rằng, trong thời kì sống tại nhà của người chị, do không có việc làm, sống nhờ trợ cấp của gia đình hai bên nên Thịnh, Thảo tiếp tục sử dụng ma túy.
(30 tuổi) đang là nhân viên trọng tâm Cai nghiện Sông Thao: "Chị Thảo hay so sánh anh D. Và ngay cả khi bị tai nạn, lúc kéo vợ vào phòng tắm dập lửa, thể theo yêu cầu của vợ, gã đã cho vợ dùng ma túy rồi mới chạy xuống gọi người nhờ giúp đỡ.
Qua những sóng gió, thác ghềnh, đôi trẻ sau những trù trừ, nghĩ suy đã quyết định đi đến hôn nhân… Sau đám cưới, để tạo điều kiện cho đôi tân lang -tân nương, chị ruột của Thịnh là Nguyễn Thị Vân Trang đã cho cả hai ở tạm lầu 3 căn nhà số 1443 đường Phan Văn Trị (phường 10, quận Gò Vấp).
"Khi vào bệnh viện, chị Thảo không có thể hiện sử dụng ma túy nhưng Thịnh có thể hiện sử dụng ma túy". Chỉ là bị cáo lấy xăng hù vợ thôi, ngờ đâu xảy ra tai nạn…". Chị Vân Trang khai không nhớ việc này nhưng theo lời khai của anh Đào Hoàng Đại, người bạn thân của Thịnh thì khi anh gặng hỏi, Thịnh thừa nhận chính y đã dùng xăng đốt chết chị Thảo… 4.
Thịnh - Thảo, hai con người đã từng nếm qua những khổ đau, sóng gió trong đời hẳn hơn ai hết rất nhằm nhè và thèm khát hạnh phúc. Nguyễn Duy Thịnh, 35 tuổi, thường trú tại địa chỉ 623/6 đường Quang Trung (phường 11, quận Gò Vấp, TpHCM).
Cô gái tên Phạm Hương Thảo, 32 tuổi, ngụ địa chỉ 47/29/57 Trần Quốc Thảo (phường 8, quận 3, TpHCM).
Sáng 28/8, phiên tòa khép lại trong nặng nề. Chuyện đời sao mà lắm… oan nghiệt!

Nên Thịnh ghen, nhiều lần đánh vợ và đập bể điện thoại di động của vợ. Lời khai của Thịnh "tiền hậu bất nhất", mâu thuẫn với nhau và trái ngược với những gì Cơ quan điều tra thu thập được từ các nhân chứng. Cũng theo tài liệu của Cơ quan điều tra, Thịnh có nói rõ với chị gái của mình nguyên do Thảo bị bỏng là do y đốt.
Dù được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện 175 nhưng do vết bỏng quá nặng nên đến ngày 30/12, Thảo tử vong. Dẫu vậy, họ đều có chung nghĩ suy rằng Thảo nghiện vì để cứu vớt cuộc thế của Thịnh. Trong quá trình chung sống, họ thường xuyên cãi nhau do Thảo vẫn giữ quan hệ và trò chuyện qua điện thoại với người bạn cũ là anh Phạm Ngọc D. Nhưng khi vị đại diện Viện Kiểm sát hỏi nếu không cố ý đốt vợ, nếu chỉ đốt áo xống hù vợ thì cớ sao quần áo chỉ cháy sém, trong khi vợ gã, chị Thảo bị bỏng đến 90% thì Thịnh… ậm ừ.
Rắp tâm thực hành ý đồ, Thịnh xuống tầng trệt lấy một vỏ chai nước ngọt dung tích 1,5 lít rút xăng từ xe máy đổ đầy rồi đem lên tạt vào người Thảo và nổi lửa: "Xăng gặp lửa bốc cháy dữ dội, chị Thảo đớn đau la hét, Thịnh hối đẩy chị Thảo vào bồn nước trong phòng tắm và lấy nước tạt vào đám áo xống đang cháy trên nền nhà.
Cái kết cục oan nghiệt ấy, vì sao nó lại xảy ra? tại sao nó lại không để cho cuộc tình cổ tích kia đi đến hồi kết có hậu, chàng trai nhiễm HIV/AIDS và người vợ dũng mãnh được sống hạnh phúc bên nhau, nhưng đọa đày họ trong cái cảnh bi thương như vậy? 1.
Tháng 11 năm đó, theo tiếng gọi của ái tình, dù biết Thịnh nhiễm HIV/AIDS nhưng Thảo vẫn gạt bỏ nỗi khiếp sợ bệnh tật, nguyện gắn bó đời mình với con người lầm lạc đang bừng lên ý chí hoàn lương. Mai Hương, một người bạn thân của Thảo lúc đến tòa dự buổi xét xử Nguyễn Duy Thịnh vào sáng 28/8, kể lại cuộc tình oan nghiệt của bạn mình: "Lúc nó quyết định đi đến hôn nhân với Thịnh, biết anh ta từng nghiện ma túy, lại nhiễm căn bệnh thế kỷ, ai cũng bàn ra.
Vấn đề ở chỗ chẳng có cơ sở gì cho những lời khai ấy của gã, vì từ khi vụ án xảy ra cho đến lúc bị bắt giam phục vụ quá trình điều tra, Thịnh tỏ rõ y là người lẻo mép, tìm cách chạy tội. Thấy chị Thảo bị phỏng nặng và kêu cứu nên Thịnh chạy xuống nhờ chị Cao Thị Chung bán gà vịt ở kế bên nhà, đưa chị Thảo đi cấp cứu".
Tại trại cai nghiện, được khích lệ, khích lệ cố kỉnh cai nghiện, gã, con nghiện có số má, nhiễm HIV/AIDS cảm kích đem lòng yêu cô viên chức ở trại. Bốn ngày sau, Thịnh bị Cơ quan Công an bắt giữ.
Nhưng Thảo gàn lắm, nó nói người nó thương xót từng là ngựa hoang nhưng đã biết quay đầu nên rất cần được bù đắp, san sớt. Lý lịch bị can ghi từ tháng 9/2009 đến tháng 7/2011 là điệp khúc cai nghiện rồi tái nghiện kéo dài… Từ tháng 4/2011, khi đến cai nghiện tại trọng tâm Cai nghiện Sông Thao, Thịnh gặp Thảo, được Thảo cổ vũ cố đoạn tuyệt với làn khói trắng để làm lại thế cục, sống cho đúng nghĩa con người, trong Thịnh bừng lên ý chí quyết tâm… Cuối tháng 7/2011 đó, nghĩ rằng mình đủ bản lĩnh để đoạn lìa những cơn say đê mê của ả phù dung, Thịnh xuất trại và ngay liên lạc với người con gái đã rất quan tâm, dành cho mình nhiều tình cảm trong quá trình cai nghiện.
Năm 2005, muốn kết thúc kí vãng khuất tất để làm lại thế cuộc, Thịnh vào cai nghiện tại trọng điểm Cai nghiện ma túy Bình Triệu (TpHCM) và sau đó là đến Trung tâm Cai nghiện ma túy Phước Bình. Tốt hơn, không bị bệnh AIDS như Thịnh và thường quan tâm anh D. Diễn biến vụ việc cho thấy lỗi của Thịnh quá rõ ràng nhưng để cho gã tâm phục khẩu phục, tòa không tuyên phạt mà cho tạm hoãn để triệu tập nhân chứng, để phiên xét xử tới được rõ ràng.
Bên lề phiên tòa, trước giờ xử, tôi may mắn gặp người bạn thân của Thảo và được san sớt những chuyện bên lề không có trong hồ sơ vụ án ấy. Hôm ở tòa, những người bạn của Thảo tâm can rằng, chỉ đến khi vụ án xảy ra, họ mới hay Thảo nghiện ma túy và tin ấy là cú sốc đối với nhiều người. Nguyễn Duy Thịnh đang nghĩ cách đấu trí với tòa. Buồn chán cho cái số dở dang đò tình, Thảo gắn mình với công tác cai nghiện ma túy tại Trung tâm Cai nghiện ma túy ở thành phố Quy Nhơn (tỉnh Bình Định), sau đó chuyển về trọng điểm Cai nghiện Sông Thao ở huyện Dầu Giây, tỉnh Đồng Nai.
Và ở lại chơi vài ngày, đến khi Thịnh nài nỉ chị Thảo mới trở về nhà". Đồ đạc trong gia đình cứ tuần tự được gã hóa kiếp theo làn khói trắng. Hai bà mẹ từng ngồi chung bàn với nhau, từng rạng ngời hạnh phúc trong ngày cưới của con, cùng mừng rỡ khi thấy sau bao dông tố thế cục, con mình nay đã yên bề gia thất, những tưởng thế cuộc của cả hai hẳn sẽ thay đổi, ngờ đâu lại phải gặp nhau trong cái cảnh đau đớn này.
Nguyễn Duy Thịnh được áp tống trở lại trại giam khi phiên tòa hoãn xử. Theo thầy thuốc Huỳnh Văn Tuấn (Trưởng khoa Bỏng) và y tá Nguyễn Thị Anh là người trực tiếp cứu chữa cho chị Thảo, khi được hỏi căn nguyên vì sao bị cháy, chị Thảo đã nói: "Do Thịnh nó đốt em".
Cũng từ đây, thế cuộc của Thịnh - gã trai mới lớn nghiện ngập chìm trong bùn đen. Được khởi đầu lãng mạn như thế nhưng buồn làm sao, chỉ sau một thời gian ngắn chung sống, cuộc tình đẹp như trăng rằm của đôi uyên ương Thảo - Thịnh khép lại bằng hồi kết oan trái, người vợ chết và người chồng vào tù vì hành vi ám sát vợ.
Người mẹ của gã là bà Trần Thị Mỹ (65 tuổi), người đã nhiều năm qua khốn khổ vì đứa con nghiện ngập hết gây cú sốc này đến gây tai ương khác, run run dõi mắt theo con và bắt gặp ánh mắt buồn của bà Nguyễn Thị Liên Hương (59 tuổi) là mẹ của chị Thảo đến tòa với nhân cách người có bổn phận và lợi quyền can hệ.