Đặc biệt, đáng tiếc trước thảm kịch của đau con xót, một số chủ nợ còn mất thêm tiền thuê mướn người đòi nợ hòng gỡ gạc phần nào

Nhóm giữa thường sắm vai đạo diễn kiêm diễn viên, vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm. Và, chỉ cần một sực vỡ nợ là đủ để sụp đổ cả đường dây tín dụng đen. Còn Bộ luật Hình sự thì có một điều luật dường như chỉ để hù dọa khán giả.
Nó cuốn phăng hàng chục, hàng trăm tỷ đồng - kiếm được từ mồ hôi, công sức - của những thương nhân thành đạt cho đến những người dân cày chất phác nhất.
Sống khỏe!? Sau một thời gian "lội" trong thế giới ngầm của tín dụng đen, PV "ngộ" ra rằng, người ta có trăm ngàn lý do cần đến tiền, nhưng không dễ gì kiếm được nguồn vốn, nhất là vốn vay ngân hàng trong thời kỳ suy thoái kinh tế, lạm phát lớn, lãi suất cao, điều kiện cho vay chặt chẽ, tín dụng bị siết chặt.
“Canh bạc” không dễ phá? Theo luật sư Nguyễn Thế Truyền - trưởng văn phòng Luật hợp danh Thiên Thanh thì, với các chủ nợ, hoạt động cho vay của họ rất khó có thể làm rõ có mang tính chất "bóc lột" hay không.
Nhưng không có ranh giới nào phân biệt giữa hoạt động vay vốn hợp pháp và phi pháp ở ngoài ngân hàng. Vì pháp luật hành chính chưa có quy định xử phạt bất kỳ đối tượng cho vay vượt trần lãi suất. Nên chi, truy cứu trách nhiệm hình sự chủ nợ lẫn con nợ trong các vụ vay nợ tín dụng đen hẳn là không dễ! Thừa đất sống và. Nên, nguy cơ tan vỡ doanh nghiệp, làm ăn và gia đình chỉ còn là ngày tháng.
Bi kịch tín dụng đen tràn từ Bắc vào Nam, từ quê nghèo đến phố lớn. Với tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, sự lừa dối không tồn tại trong mối quan hệ ban đầu giữa chủ nợ và con nợ. Một người chỉ có thể phạm vào "tội" cho vay lãi nặng nếu song song vi phạm hai điều kiện là: Cho vay với mức lãi suất cao hơn mức lãi suất cao nhất mà pháp luật quy định từ 10 lần trở lên và có thuộc tính chuyên bóc lột.
Nhưng theo luật sư Truyền, để chứng minh được những điều này là rất khó. Để giải tỏa "cơn khát" vốn tột độ, họ buộc phải vay mượn phứa và đó là lý do dẫn đến tín dụng đen "thừa đất sống" và "sống cực khỏe".
Màn kịch của “quỷ” và dàn diễn viên “âm binh” Chưa bao giờ, "cơn lốc" tín dụng đen "thổi" mạnh như những năm gần đây. Người vay thật sự không làm gì, lấy gì ra để trả được mức lãi khủng như vậy. # Của hành vi cướp đoạt là chủ nợ hoàn toàn mất khả năng thực hành các quyền chiếm hữu, dùng, định đoạt đối với số tiền đã đưa cho con nợ.
Nhóm cho vay trước tiên, từa tựa như nhà đầu tư chứng khoán. Do bị lừa dối, chủ nợ đã tin cẩn và giao tài sản cho con nợ. Luật Các tổ chức tín dụng nghiêm cấm cá nhân, tổ chức không phải là tổ chức tín dụng thực hành hoạt động ngân hàng, tức là hoạt động vay vốn và cho vay. Vương Trần - Quỳnh Chi. Nhưng không chỉ có lãi cao, song hành cấu thành nên tín dụng đen còn phải kèm theo nguyên tố không “sạch” và thiếu minh bạch, rõ ràng của nhiều yếu tố.
Sau đó, con nợ mới dùng mánh lới gian dối hoặc bỏ trốn để cướp đoạt số tiền vay. Thay vào đó, ba quyền này đã được trao vào tay con nợ duyệt lỗi cố ý trực tiếp của con nợ.
Không ít khổ chủ đã móc sạch hầu bao, thậm chí bán hoặc thế chấp nhà cửa vay vốn người khác để cho vay lại.
Để đưa ra những thông tin giả. Và, không ít trường hợp tự biến mình từ chủ nợ thành tội đồ, từ bị hại thành bị cáo, tiền mất, tật mang bởi trót thuê những "nhân vật phản diện" cộm cán bắt giữ, cưỡng đoạt trái phép tài sản của con nợ. Trình diễn. Nhưng đầu tư kiểu "ném" nhầm tất thảy trứng vào một giỏ chứng khoán, "dốc" hết của cải, nhà cửa vào "canh bạc tín dụng" ngoài luồng.
Có người đã ví von vay là kịch bản, pháp luật là sàn diễn, quần chúng là khán giả, còn chủ nợ và con nợ là đạo diễn kiêm diễn viên. Con nợ và chủ nợ đã thỏa thuận được với nhau về việc xác lập hiệp đồng vay tài sản. Có 3 nhóm diễn viên tham dự vào "vở kịch" tín dụng đen, đó là nhóm người cho vay trước tiên, nhóm người đi vay cuối cùng và nhóm người trung gian, đi vay để cho vay lại.
Nhưng xưa nay, phát hiện và xử lý được mấy vụ và phạt thì cũng mới chỉ vài trường hợp. Con nợ dùng mọi mánh lới như nói dối, cung cấp giấy tờ giả mạo. Về hành chính, nếu diễn ra kịch bản cho vay lãi cao gấp vài ba, thậm chí cả chục lần giới hạn của Bộ luật Dân sự, thì cũng chẳng hề bị xử phạt. Tín dụng đen luôn là nỗi ám ảnh đối với mỗi người dân. Riêng lãi suất huy động và cho vay của ngân hàng thì được "diễn" trên "sân khấu" riêng và vi phạm trong mảng này thì chỉ có nhà băng quốc gia (NHNN) xử lý.
Còn với con nợ, khi xảy ra tình trạng phá sản thì sao? trước nhất cần phải chứng minh con nợ có hành vi chiếm đoạt tài sản. Điều kiện thứ hai chẳng dễ chứng minh, vì trên sàn diễn tín dụng đen, biết ai là diễn viên bóc lột chuyên nghiệp? Chỉ riêng điều kiện thứ nhất cũng đã làm cho "ban giám khảo" rơi vào bế tắc, vì biết đâu là mức lãi suất cao nhất mà pháp luật quy định? Trần 13,5%/năm nói trên chẳng thể coi là mức lãi suất cao nhất, vì nhà băng vay của dân còn 14%/năm.
Không phải cứ vay lãi cao là tín dụng đen, nhưng tín dụng đen thì luôn đi liền với lãi suất cao và những mánh lới "thu hồi vốn" vi phạm pháp luật.
Nếu cứ chiểu đúng quy định của Bộ luật Dân sự, thì gần như 100% các hiệp đồng vay tiền ở ngoài ngân hàng ở vào tình trạng phạm luật.
Hành vi lừa dối này xuất hiện ngay từ khi con nợ tiếp cận chủ nợ. Hẳn nhiên, pháp luật buộc con nợ có vay có trả, chỉ có điều khó thu hồi được "công cụ diễn xuất" quan trọng nhất là tiền nong, vào lúc bi kịch phá sản, vỡ nợ đã hạ màn. Ở tội lường đảo cướp đoạt tài sản, con nợ đã có hành vi lừa dối nhằm cướp đoạt tài sản của chủ nợ.
Với tín dụng đen, luật pháp lại càng mù mờ đến mức bất lực, từ pháp luật nhà băng, kinh tế, dân sự, hành chính cho đến hình sự. Qua vài "lớp kịch", diễn viên nhận lãi càng ngày càng cao hơn, đến lớp, diễn viên phải đi vay vốn, chung cuộc thì lãi lên cực điểm, thấp thì vài nghìn/1 triệu đồng, cao thì tới cả chục ngàn đồng/triệu/ngày trở lên, tức từ 100 - 200% đến 300 - 400%/năm.
Chung cục tay trắng vì ham, vì dại, vì nhẹ dạ, cả tin trước những món lợi trước mắt, những lời hứa hươu vượn về tiền bạc, hàng hóa, dự án hoành tráng. Trước tiên là "con mồi" siêu lãi dẫn dụ để "gom" vốn, chúng đưa ra lãi suất thường là dăm bảy chục phần trăm mỗi năm. Tín dụng đen luôn nói quanh, chuyền qua nhiều diễn viên, không biết vay để làm gì, không biết lấy gì ra mà trả lãi, luôn đi đôi với giang hồ, tối tăm, lừa đảo, đe dọa, hành hung, cưỡng hiếp, bạo lực.
Vi phạm tràn lan ngoài "sân khấu nhà băng", chỉ khi có kiện cáo kinh tế, dân sự ra tòa, mới soi xét kiểm duyệt, gạt bỏ tình tiết nào vượt quá trần lãi suất dân sự để xử lý. Nhóm đầu và cuối chủ yếu là nạn nhân.
Vì vậy, cho dù lãi suất cho vay có cao hơn mức lãi suất cao nhất mà pháp luật quy định từ 10 lần trở lên, các chủ nợ này vẫn không bị truy cứu nghĩa vụ hình sự về tội cho vay lãi nặng theo Điều 163 Bộ luật Hình sự. Cũng được coi là lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, nếu sau khi xác lập hợp đồng vay, con nợ dùng tiền vay vào mục đích phi pháp dẫn đến không có khả năng trả lại tài sản. Luật pháp và “sàn diễn tín dụng” Theo đúng cách phân tách của luật sư Trương Thanh Đức, công ty Luật BASICO: Nếu pháp luật là sân khấu diễn tuồng, thì kịch bản cho vay nào sẽ được công diễn và cấm diễn? Soi vào ánh đèn sân khấu, lộ ra bên cạnh việc cho vay mức lãi thấp hơn huy động cũng vi phạm pháp luật, thì cho vay mức lãi ngất ngưởng cũng vẫn không sai.