Cả nhà cô lo âu, Hương hốt hoảng cậy nhờ kíp trực trợ giúp cô
Chung cuộc, âm thanh Hương trông đợi nhất trong cuộc đời vang lên từ thầy thuốc: “Có tim thai rồi nhé !”. Lần trước tiên cô soi gương kiểu thế. Nhưng em cũng muốn anh hiểu điều này. Cô chui sâu vào ngực anh hơn, nấc lên từng hồi. Trái ngọt hạnh phúc Bé Nhật Linh lúc 1 tuổi (Ảnh do gia đình cung cấp).
Hơn 23h đêm cô bị vỡ ối, sớm hơn so với dự kiến nửa tháng. Anh chở cô vào quán cà phê ngày 2 đứa mới yêu nhau hay ngồi.
Đầu năm 2011, Hương 29 tuổi. Em đâu muốn mình sinh ra thế này… Hương nói nhiều lắm. - Có phải anh ngại giới thiệu với bạn, em là ý trung nhân của anh không? lặng im. Hương òa khóc, đứa con mà cô và gia đình chờ đợi bao bấy lâu.
Những ngày sau vẫn thế, anh vẫn yêu Hương nhưng cô cảm nhận rõ anh không muốn công khai cô với bạn bè như trước. Mải vui với bạn, anh quên cả hẹn đưa cô đi chơi. Anh lao vút đi. Hờn giận rồi lại thôi, anh ào đến bên cô, coi ngó ân cần như chưa từng có giây lát nào rời xa. - Em biết anh không có lỗi gì hết, tất thảy là do em. “Mày yêu nó thì cũng phải thương nó, kiếm đứa con rồi để nó đi lấy vợ.
Ông mất lúc còn rất trẻ. Bố mẹ bất thần lắm, nhất là mẹ. Phải chuyện trò với anh chính trực thôi, lòng tự trọng của cô chẳng thể bị tổn thương thêm nữa.
Lúc cô thèm khát được mang bầu, càng mong càng khó. Kíp mổ thông tin với gia đình đợi đến ca trực sau sẽ có bác sĩ chuyên môn tốt hơn tương trợ. 28 tuổi, Hương khát khao được làm mẹ. Xin ôm anh lần cuối Từ ngày anh về, thời gian anh dành cho Hương ít dần đi.
Nữa”, bà Nhật nói khiến Hương nghĩ suy. Tổ ấm của Hương và D. Im lặng. ). Hương soi gương. Thế là cô nói ý định có con với anh. Giờ cô đã hiểu cho anh. Chuyện tình cổ tích của Hương chưa có hồi kết. - Bọn mình chia tay nhau đi. Vài tháng sau, mẹ Hương, bà Phạm Thị Nhật thường tỉ tê khuyên cô sinh con.
Lời mẹ khuyên khiến Hương quyết định sinh con. Có lỗi khi đã là người thương đầu đời, độc nhất vô nhị của anh trong gần 5 năm ròng. Hương thấy mẹ có thoáng chút thảng thốt, chua xót xong thôi ngay, có nhẽ mẹ cũng sợ cô thấy mẹ buồn. Gục ngã hoàn toàn, cô sụp xuống, òa khóc. Đêm đó cô ngủ thật ngon, không mộng mị, không đau đớn, không suy nghĩ, không dằn vặt. Ngoài thời gian làm việc tại Cty xuất du nhập thiết bị y tế, anh trở về sống bên cạnh cô.
Ông bà sẽ không thể yên tâm nhắm mắt nếu Hương không có con, chỗ dựa, người chăm sóc cho cô sau này
Nhưng rất tiếc đấy là điều em muốn chứ không phải là điều em có được. Lặng im có tức thị đồng ý, Hương thanh tú. Cô sợ nhưng đi khám, thầy thuốc bảo thông thường, có khả năng có con.
Anh không níu kéo, cũng chẳng bảo bằng lòng chia tay. Hương thương tổn gớm ghê. Lần gây mê thứ 12 thành công, Hương chào đón cô con gái nhỏ trong vỡ òa hạnh phúc. Anh già đi, trầm ngâm và càng ngày càng ít nói. Hôm sau cô thông báo với bác mẹ rằng đã kết thúc với anh. Những ngày đợi như sống trong địa ngục. ”. Cô yêu anh, nhưng đã bao giờ cô đặt mình vào anh chưa ? Hương rủ anh đi phố.
Nguy cơ phải bỏ rất cao”. Ráo hoảnh, phân minh, nhẹ tênh, không một giọt nước mắt, không một tẹo giận dỗi. Cô được đưa tới bệnh viện nhàn nhã, chỉ định mổ đẻ. Ngày Hương vượt cạn cũng là sự kiện đáng nhớ trong đời với biết bao cam go, lo sợ.
Khi nào làm mẹ mày sẽ hiểu”, bà Nhật nói. Lặng im. Con phải xác định rằng D. Mẹ cũng thương cha mẹ nó. Chắc số mình phải vậy rồi, đành chịu”, Hương tự yên ủi. Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt, để kệ cô khóc. Hương cười nhóc nhưng thấy bác sĩ đấu siêu âm, bỗng thông tin chưa có tim thai. Nhìn kết quả siêu âm, thầy thuốc khám đăm chiêu: “Khả năng thai lưu cháu ạ. Lòng tự tôn dâng trào, cô như con thú hoang bị trọng thương, muốn cào xé, hất tung quơ những thứ đang xoáy cuộn, đau nhói trong tim.
Hương nằm im trên phòng, không dám đi đâu. Anh ôm, hôn cô như mưa, vui vì sắp được làm bố. “Chắc tại mình nhẹ cân quá (chưa tới 34kg), khó có con.
Về nhà, cô đưa anh tờ giấy siêu âm. Em cũng muốn mình là cô gái xinh đẹp để nhân tình em được hãnh diện mỗi khi dẫn em đi chơi, đi giới thiệu với mọi người. Cô gục đầu vào ngực anh nấc lên: “Cái thai, không biết có giữ được không. “Có con vui lắm, hạnh phúc lắm. Anh chỉ lặng. (Ảnh: Cẩm Kỳ chụp lại từ Album gia đình).
Dạo này trong người cô khó chịu, ghét ăn cơm, ngửi mùi cơm cứ như tra tấn. Không thể cả đời ở với con được, nó lại là con trai một, dù nó có yêu con đến mấy nhưng còn bác mẹ, gia đình D.
Hè năm đó, bố anh phát hiện bị ung thư tuổi cuối. Nhìn dáng đi ngứa mắt nhỉ, tập tà tập tễnh”, Hương đau đớn tự nói.
Hẳn nhiên là còn nước còn tát, vị bác sĩ hồn hậu vừa động viên vừa tiêm cho Hương 2 mũi thuốc dưỡng thai và cho phác đồ điều trị, thăm khám. Bà Nhật cổ vũ Hương, lúc cha mẹ còn khỏe, sẽ cùng các chị gái coi ngó cho 2 mẹ con cô. Cô vẫn biết mỗi lần cất bước đi là không thường nhật, nhưng chưa bao giờ cô lại thấy mình bất bình thường một cách kinh dị vậy! Tự mình còn thấy chán, hỏi sao ỉa đường người ta cứ nhìn cô chằm chằm, chỉ chỉ trỏ trỏ.
Nhưng các bác sĩ trực ca đêm loay hoay mấy chục phút với gần chục lần gây mê bất thành vì cột sống của Hương bị cong vẹo.
Cả năm 2010 cô đợi chờ, cô chán nản, thất vọng. Cô chỉ thấy có lỗi với anh.
Bác sĩ báo, cô có thai tương đương 7 tuần 3 ngày. Phương Hiếu (Đón đọc kỳ cuối: Những người không sống cho riêng mình khiến chuyện tình đẹp của họ dở dang. - Em xin lỗi. Anh ủng hộ.
- Khuya rồi, về đi anh… Khi ngồi sau xe anh, tim cô thót lại: - Anh cho em ôm anh lần cuối nhé ? - Em quyết định chia tay thật đấy à? - Vâng.