Để hiểu được ba má, chúng ta hãy tự tìm hiểu thay vì chờ cha mẹ nói ra

Lòng hiếu thảo chẳng những có ý nghĩa về mặt văn hóa, đạo đức mà còn có tác dụng giáo dục (là tấm gương sáng cho con cháu trong nhà noi theo).
Thậm chí, kể cả khi con đã no đủ thành đạt, bác mẹ vẫn rất ngại khi nhận những món quà vật chất đắt tiền từ con. Nghịch lý ở chỗ, bạn bè giúp mình một việc thì ghi nhớ cả đời, nhưng không bao giờ nhớ được bác mẹ đã làm những gì cho mình. Đừng bao giờ đẩy mình vào hoàn cảnh phải làm những thứ mà mình không nên làm vì người đáng hưởng không còn được hưởng.
Chúng ta hãy dành 5 phút trong ngày để hỏi thăm sức khỏe ba mẹ, hãy dành thời gian để làm những việc nhỏ như ủi áo xống, nấu cơm cho bố mẹ… Phó giáo sư kết luận, theo thời gian, bố mẹ phải già đi, mắt mờ đi, thuộc hạ run đi, đó là quy luật của cuộc sống và chúng ta chẳng thể cản nổi.
15, 20, 30 năm cha mẹ nuôi mình nhưng cũng không thấy một lời cảm ơn. Ba má tiêu xài dành dụm ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, còn con thì tiêu tiền như nhặt được (dù đó là tiền xin của bác mẹ). Trong tình thế đó, người mẹ sẽ vui vẻ với món quà của con trai.
Đã bao giờ bạn sang trọng tình huống như thế trong đời? Đã bao giờ bạn sẵn sàng ăn nhậu thâu đêm với bạn bè, 5 càng ngày càng tiệc lớn, 3 ngày càng tiệc nhỏ nhưng lại không thể sắp xếp nổi một ngày trong tháng về ăn cơm cùng ba má? Đã bao giờ bạn mua cho người thương hết thứ này đến thứ khác tốn cả triệu đồng, sẵn sàng tặng chàng cả chiếc dây chuyền vàng nhưng không bao giờ nghĩ tới món quà mua tặng cha mẹ? Phó giáo sư, tấn sĩ Huỳnh Văn Sơn (Phó chủ tịch Hội tâm lý học tầng lớp Việt Nam, Trưởng bộ môn Tâm lý học ĐH Sư phạm TP HCM) khai mạc cuộc trò chuyện “Chữ Hiếu trong xã hội hiện đại” do trọng điểm đào tạo Ý tưởng Việt tổ chức tại TPHCM cuối tuần qua bằng những hình ảnh đối chọi như thế.
Nếu cha mẹ mải chạy theo đồng tiền, chạy theo những thú vui cá nhân chủ nghĩa, để mặc con một mình ở nhà, ngôi nhà sẽ không khác gì nhà tù với con. Trên đường trở về Sài Gòn, anh mới gọi điện cho mẹ nhờ mẹ cất tiền và phải tiêu giúp mình. Tuy nhiên, thực tế thì bác mẹ nào cũng thương con, đôi khi chỉ không biết cách diễn tả tình ái thương khiến con nít cảm thấy bức bối.
Ông cũng khuyên, nếu lúc nào hờn giận, nếu lúc nào cảm thấy tự ti vì bố mẹ, đừng vội hành động, đừng vội kết luận, hãy trả lời các câu hỏi đây: - Ai có thể nuôi ta một bữa cơm/ 10 ngày cơm/ 1 năm/ 20 năm/ 40 năm? - Đâu là nơi ta có thể có được một giấc ngủ bình yên: 1 đêm/ 10 đêm/ 1 năm/ 10 năm/ 50 năm? - Khi ta thất bại, thống khổ chán ngán, mệt mỏi, đâu là chốn bình yên ta có thể trở về? - Sau tuốt tuột những lầm lỗi, đâu là nơi vẫn đón nhận và dung thứ cho ta? đáp hết thảy câu hỏi trên, ta sẽ thấy được tấm lòng vĩ đại của bác mẹ.
Trước hết, bạn hãy thử tự vấn bản thân mình: - Bạn có thường chuyện trò với bác mẹ mình mỗi tuần vài lần? - bao lăm lâu bạn chưa chở mẹ đi chợ hay đi siêu thị? - Bao nhiêu lâu rồi bạn chưa nấu cơm cho ba má? - Món quà gần đây nhất bạn tặng cho ba má là gì? - Bạn có bao giờ tự hỏi cha mẹ cần nhiều nhất ở bạn điều gì? Nước mắt bạn trẻ lăn dài trong lễ Vu Lan báo hiếu tại thiền viện Trúc Lâm Sùng Phúc (Hà Nội).
Nếu phương Tây có ngày của Mẹ, ngày của Cha, thì Việt Nam có lễ Vu Lan để nhấc con cái nhớ về công ơn sinh thành của ba má. Con cái đòi hỏi ba má quan hoài nhưng không để ý đến bác mẹ đang như thế nào. Để sống hiếu hạnh với cha mẹ, theo phó giáo sư Sơn, chúng ta không cần phải làm những gì quá cao xa, vĩ đại, cũng không cần đợi đến lễ Vu Lan mới báo hiếu, mà hãy làm từ những việc rất nhỏ.
Ảnh: Hoàng Thành Theo chuyên gia tâm lý, để chữ hiếu có thể tồn tại trong tầng lớp hiện tại thì thái độ của ba má rất quan trọng.
Câu chuyện của ông khiến toàn bộ khán giả bật cười nhưng cũng không khỏi nghĩ ngợi. Cha mẹ hãy làm sao để mỗi khi nghĩ đến gia đình, người con chỉ thấy sự ấm áp, gắn bó. Theo ông Sơn, hành động hiếu hạnh biểu thị qua hai phương diện vật chất và ý thức.
Khi bác mẹ làm gì không như ý mình thì quay ra giận hờn. Thế nhưng, đúng hôm Sài Gòn nắng chang chang, chàng phi xe như bay từ nhà ở quận nhất đến làng ĐH Thủ Đức cách gần 20 km để đón nhân tình, đưa nàng đi mua sắm vài món đồ chuẩn bị cho năm học mới. Với bố mẹ, “hiếu” quan yếu nhất chính là “con nên người". Kim Anh. Là con, bạn đừng bao giờ để quy luật đó diễn ra sớm hơn vì bắt cha mẹ phải lo âu cho con cái.
Anh về Cần Thơ thăm mẹ, giả bộ để quên một triệu đồng ở nhà bếp. Con cái thường hay đòi hỏi quá nhiều ở cha mẹ, cho rằng cha mẹ sinh ra mình thì chăm sóc mình là lẽ hẳn nhiên. Nếu bác mẹ luôn áp đặt mọi hoạt động và tuyển lựa của con cái, nếu cha mẹ luôn quát lác, đánh đập, để mỗi lần nghĩ về gia đình, con cái chỉ thấy hình ảnh bão tố thì các bậc sinh thành cũng rất khó đòi hỏi sự hiếu thảo ở con cái.
Bác mẹ nào cũng muốn hy sinh, để dành cho con cái. Khi nàng quan tâm “Anh có mệt không”, dù mồ hôi đầm đìa chàng vẫn nao nức “Anh khỏe như voi ấy!”. Và phó giáo sư kể câu chuyện tặng quà mẹ rất hích của một người quen. Con cái cũng cần công bằng, phải biết rằng ba má cũng là con người, cũng không thể nào hoàn hảo, cũng có những lúc nóng nảy.